Cơn
gió của buổi chiều mùa hạ khẽ thổi trên mái tóc tôi. Mới thế mà cũng đã một năm
rồi cơ đấy. Xa trường, xa thầy cô, xa bạn bè…Một cuộc sống tự lập được bắt đầu,
tưởng rằng sẽ rất thoải mái và thú vị chứ, có ai ngờ đâu là lúc này lòng ta lại
trống trải và buồn tới vậy.
Mùa đã bắt đầu bước sang tháng 5, tháng của những học trò
cuối cấp, của những mùa thi, của tiếng ve kêu, của hoa phượng đỏ rực như đốt
cháy cả một khoảng trời. Không biết lúc này ở quê ve đã kêu chưa nhỉ? Chắc cũng
đã bắt đầu rồi. Ở thành phố này thì chỉ thấy màu hoa phượng mà thôi, đi cùng
với nắng, với gió, màu hoa phượng như thiêu đốt cả lòng ta. Ta thổn thức nhớ về
ngày xưa, những ngày mà ta còn là một học sinh cấp 3, trên môi vẫn luôn mở
những nụ cười vô tư lắm. Nhớ những giây phút trò chuyện, đùa vui với bạn bè.
Nhớ, nhớ lắm ánh mắt của lũ con gái, tiếng cười của tụi con trai. Nhớ cả tiếng
trống trường mỗi khi tan học…
Lớn lên chẳng phải là điều mà ta đã từng mong muốn hay sao.
Vậy mà lúc này lúc này ta lại ao ước được trở về ngày xưa quá. Ừ thì tuổi thơ
đã qua đi, ừ thì ta đã 20 tuổi, ừ thì mọi thứ đã thay đổi…nhưng ta vẫn là ta
của ngày xưa đấy thôi. Trong ta vẫn là những kỉ niệm tươi đẹp của một thời mà
ta đã từng trải qua!!!Tác giả: Mạnh Quân

Đăng nhận xét