Tạm biệt cái se lạnh cùng với những cơn gió thu nhè
nhẹ của tháng Mười, bước sang tháng Mười một với bao hoài niệm về mái trường.
Tháng Mười một về chợt mang theo bao kí ức về ngày nhà giáo Việt Nam_về những
người lái đò thầm lặng.
Dân tộc ta vốn có truyền thống “ Tôn sư trọng đạo”,
“Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, chính vì lẽ đó mà hằng năm cứ vào tháng Mười một
lũ học trò chúng mình lại cứ nô nức, hăm hở mong chờ đến ngày 20/11 để bày tỏ
chút tấm lòng của đứa học sinh.Hồ Chủ tịch khẳng định: “ Nhiệm vụ giáo dục là rất
quan trọng và vẻ vang, vì nếu không có thầy giáo thì không có giáo dục”. Cố Thủ
tướng Phạm Văn Đồng cũng có nói “ Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong tất cả
các nghề cao quý, nghề sáng tạo nhất trong các nghề”. Nếu ví nghề giáo như một
dàn nhạc giao hưởng thì thầy cô là người nhạc trưởng dìu dắt cả đội hình để cho
ra những sản phẩm tuyệt hảo nhất. Nếu là mặt trời thì mặt trời ấy sẽ luôn luôn
tỏa ra những tia nắng ấm và luôn soi sáng cho bước đường của chúng em. Thầy cô
như những người đưa đò thầm lặng, ngày qua ngày cần mẫn chở từng lớp người sang
sông mà không đòi hỏi một lời cảm ơn hay tạ từ.Trên con đường ấy không phải lúc
nào cũng phẳng lặng mà lắm khi gặp sóng
to, gió lớn, thậm chí đó là những đợt sóng dữ dội làm chao đảo con thuyền của
người chèo chống nó. Đôi lúc, những khó khăn cũng làm chùn bước chân của “người
lái đò”, nhưng với tấm lòng nhiệt huyết của mình cùng với bao hoài bão là sẽ
đưa những hành khách ấy sang đến bên kia bờ. Nhưng khi “ Người lái đò” chở
khách sang sông rồi thì có còn ai nhớ ai thương con đò xưa?
“ Mỗi chuyến đò đi là lòng người trăn trở
Khách sang rồi con nước
đặng buồn trông”
Bao nhiêu hành khách lần lượt sang sông là bấy nhiêu
trăn trở của “người lái đò”. Bởi vì,
trên con thuyền ấy “người lái đò” không những chuyên chở hành khách mà còn chở
bao nhiêu tri thức, chở cả niềm tin và hy vọng về những hành khách của mình. Thầy
cô không mong chờ ở những thế hệ học trò
một lời cảm ơn mà thầy cô chỉ mong cho những đứa học trò của mình sẽ là những
con người có ích cho xã hội.
Dấng thân vào con đường sư phạm thì những người giáo
viên đã trang bị cho mình cái “tâm” trong nghề giáo. Ngoài những lời giảng trên
lớp thầy cô còn trang bị cho chúng em những bài học đầu đời. Đó có thể là những
bài giảng gây buồn ngủ đối với học sinh nhưng tôi tin chắc rằng đó sẽ là những
bài học quí giá, là hành trang không thể thiếu khi bạn bước vào đời.Thầy cô cũng
giống như những người chăm sóc cây, họ luôn tìm mọi cách để những cây trong vườn
mình sẽ thật xanh tốt, thẳng đứng và luôn hướng về phía mặt trời. Nhưng chuyện
đó thật không dễ khi các cô cậu học sinh chúng mình cứ nghĩ ra mọi trò để làm
phiền thầy cô. Nhân gian thường nói: “ Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò”. Thậy
vậy lũ học trò chúng mình làm đủ trò để chọc phá thầy cô. Chắc hẳn ai trong
chúng ta cũng đã từng mong những giờ nghỉ tiết để thỏa sức vui đùa, cũng đã từng
“lật bùa” trong giờ kiểm tra đúng không? Lũ học trò chúng mình cứ vô tư làm những
việc mà mình thấy thích nhưng có mấy ai nghĩ đến thầy cô không? Những nếp nhăn
hằn sâu lên gương mặt của thầy cô, mái tóc cũng đã lấm tấm sợi bạc là do năm
tháng hay do những suy tư của cô thầy ngày đêm chăm lo cho những “búp măng non”
lớn lên. Những bài giảng cho trò là cả tâm huyết của thầy cô, đó là kết quả của
những đêm khuya miệt mài bên trang giáo án, những suy tư, trăn trở của thầy cô
để mang đến cho chúng em những bài học bổ ích. Không quản khó nhọc thầy cô đứng
trên bục giảng với tất cả tấm lòng của người thầy. Và niềm vui đến với thầy cô
khi nhìn thấy những thế hệ học trò của mình trưởng thành, trở thành những con
người có ích cho xã hội_ đó là món quà vô giá đối với thầy cô.
Đã có biết bao lời thơ, tiếng hát nói về công ơn thầy
cô nhưng công lao to lớn mà thầy cô dành chocác thế hệ học trò làm sao chúng em
có thể đền đáphết được? Chúng em chỉ biết đền ơn thầy cô bằng cách trở thành những
con người có ích cho xã hội, mang đến niềm vui cho mọi người.
Ngày Hiến chương Nhà giáo cũng đã cận kề, không có
gì hơn ngoài những lời chúc tốt đẹp đến các thầy cô giáo trên mọi miền đất nước.
Chúc các thầy cô sẽ luôn vui vẻ, hạnh phúc, và thành công trong sự nghiệp trồng
người, có nhiều sức khỏe “để mãi nâng bước chân trẻ thơ”.
VÕ
HỒNG CÚC

Đăng nhận xét