Dũng cảm lên nhé, để một ngày nào đó, nơi này, con người ấy, chỉ còn là món quà vô giá của nỗi nhớ không tên...
Anh ơi, anh đang đọc cái này, đúng không? Em viết những dòng này,
để anh biết là em chưa quên anh đâu. Nên nếu như thấy em vẫn cứ vui vẻ
khi chúng mình không còn được như xưa thì anh cũng đừng trách em nhé.
Sống vui vẻ là một chuyện, còn tình cảm của chúng ta dành cho nhau, lại
là chuyện khác mà…
Người ta nói không nên tiếc
nuối những điều đã qua… Bởi có tiếc cũng đâu có thay đổi được gì… Một
giây đi qua đều nhanh chóng được gói gọn vào trong 2 từ “quá khứ”, đâu
có buộc vào để cất đi đợi khi nào thiếu thời gian thì mang ra dùng dần?
Ừ, em đâu có tiếc… Chỉ là em buồn, và buồn quá bởi niềm tin nơi em đặt vào không đúng chỗ mà thôi…
Anh
à, em đã từng là một nửa của anh, là trái tim đã từng đi qua một người
và cùng nhau thổn thức trong suốt một mùa dài đằng đẵng của thương, của
nhớ... Chia tay anh, rời xa những điều đã từng là thân thuộc, em chẳng
sợ buồn đâu, em giỏi giả vờ lắm, em cũng quen rồi, cũng chẳng sợ trái
tim mình không chịu mở ra một lần nữa bởi yêu thương trong em vẫn luôn
là bản năng... Em chỉ sợ một điều, đó là sự thương hại. Em chẳng chịu
nổi ánh mắt của mọi người khi họ nhìn em... “À, cô gái đó vừa bị bỏ
rơi...”
Em, lại một lần nữa, chỉ biết cười thôi
anh ạ... Chỉ có kẻ thù mới nói sự thật, còn bạn bè và người yêu thương
mình sẽ chỉ nói dối vì họ bị bủa vây bởi chiếc lưới trách nhiệm. Bạn bè
an ủi và không để em một mình, em cám ơn. Nhưng đằng sau đó là một nỗi
niềm không biết đến khi nào mới bớt nhức nhối...
Đâu
thể nói yêu nhau rồi chia tay trong một sớm một chiều… Cũng không thể
cứ nói hết yêu là quên ngay được đâu… Cuộc sống nếu được như những gì
chúng ta mong thì lại trở thành đơn giản quá… Mà những thứ càng đơn giản
lại càng khó kiếm… Chẳng ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau… Chỉ là
không nhớ nữa, không thổn thức nữa mà thôi…
Em
sẽ chọn con đường dài nhất có thể để đi qua nỗi nhớ của mình, để quay
quắt sống với tình yêu và nỗi buồn sẽ còn làm em đau suốt quãng thời
gian dài sau này… Để rồi đi qua hết được con đường ấy, em sẽ tập quên nó
đi, quen dần với một con đường khác…
Ngày
tháng sau này, em chắc mình sẽ vẫn ngồi lại đây và mỉm cười nghĩ lại
những gì mình đã trải qua ngày đó… Ngày ấy mình đã dũng cảm vượt qua nỗi
đau ra sao, để bây giờ nhẹ nhàng ngồi nhìn lại những kí ức hẳn là đã
nguôi ngoai quá nửa...
Sẽ vẫn nhớ về một ngày
nào đó ta đi qua, một con phố nào ta từng bước, một bàn tay ta đã từng
nắm rất chặt... Để rồi cảm thấy hạnh phúc vì những gì mình đang có. Sẽ
nhớ lắm đấy, sẽ da diết và thổn thức lắm đấy... Nhưng sẽ chẳng đau,
chẳng buồn đâu... Bởi nỗi nhớ đó là nỗi nhớ dành cho một thứ quý giá
mình đã làm mất mà vẫn thấy lòng thanh thản...
Thời
gian cũng sẽ làm đúng nhiệm vụ của nó... Ta vốn nghĩ trên đời chỉ có
quá khứ và tương lai. Làm gì có hiện tại, bởi thời gian đâu có ngừng lại
bao giờ… Vì thế, việc ta cần làm chỉ là chờ đợi nó, không có nỗi đau
nào cứ ngừng lại và bám riết ta mãi được. Cứ dặn lòng bình yên qua những
cái "ngày mai", mặc cho khi bình minh thức giấc nhận ra mình cô đơn
biết nhường nào. Để rồi sau mọi thứ, ta biết quý trọng những thứ thuộc
về ta và sẽ lại đủ niềm tin để ném trái tim mình vào yêu thương một lần
nữa...
Dũng cảm lên nhé, để một ngày nào đó,
nơi này, con người ấy, chỉ còn là món quà vô giá của nỗi nhớ không
tên... Để lại đưa bàn tay của mình ra và nắm lấy một bàn tay khác, thật
chặt…
Và, để ngày hôm nay, ta dặn lòng mình thôi thổn thức! ♥
Đăng nhận xét